Có phải chăng chúng mình không duyên nợ
Nên muôn đời dang dở giấc mơ yêu
Giữa đông rồi hạt nắng cứ liêu xiêu
Mấy vần thơ sao hết điều muốn nói.

Lời thì thầm hằng đêm em vẫn gọi
Mà sao anh mong mỏi mãi hư không
Có phải là tại cơn gió mùa đông
Nên yêu thương chẳng còn nồng tình ái

Anh biết rằng đời em đầy ngang trái
Nên vẫn còn mê mải chuyện lo toan
Thời gian đâu sắp xếp để chu toàn
Anh chẳng dám trách oan cho em được

Anh chỉ trách gió đông sao ngang ngược
Cứ xoay vần sau trước chẳng lặng im
Để cho anh cứ mải miết kiếm tìm
Phút yêu thương nằm im trong dĩ vãng

Vần thơ tình theo mây trời lãng đãng
Gửi cho người …
Lúc chạng vạng …
Hoàng hôn !

– Hồng Giang –

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago