Đôi khi thấy đời mệt lắm
Mà vẫn phải gắng gượng cười
Bởi nước mắt thì mặn đắng
Nên ghìm nó lại thế thôi.

Đôi khi cũng thật yếu đuối
Chỉ thèm được khóc thật to
Buông hết muộn phiền mệt mỏi
Nức nở như là trẻ thơ.

Nhưng mà làm sao được phép
Bởi mình đã lớn thật rồi
Đeo mặt nạ vào bước tiếp
Cũng vờ đanh thép vậy thôi.

Nhủ lòng nhân gian là thế
Tham sân ái ố khóc cười
Ừ thì phải luôn mạnh mẽ
Cuộc đời mới bớt chơi vơi.

Đồng Ánh Liễu

#ĐAL

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago