Mỗi mùa xuân sang, nghĩa trang gần thêm một đoạn…
Bao nhiêu bệnh hoạn cứ thế theo nhau
Hết ốm lại đau như là Tri kỷ
Tuổi già năn nỉ…cho tớ theo cùng.

Da nhăn bùng nhùng, tiểu đường, huyết áp
Tai điếc nói hát thủ thỉ như la
Cứ ai đi qua khinh thường không thấy
Như ai gọi đấy… thế là cứ ơi.

Không ai đón mời cứ một mình nói
Ăn rồi vẫn đói…vì tưởng chưa ăn
Cứ nói lầm bầm vì quên gì đó
Mặt đang nhăn nhó…rồi bỗng cười vang.

Một thời đàng hoàng, ai rồi cũng vậy
Cuộc đời thế đấy có trẻ có già
Một thời thăng hoa – một thời tàn lụi
Đến khi cát bụi là…hết cuộc đời

Cứ biết vậy thôi, đừng nên buồn chán
Tương lai sáng lạn là ở Tinh thần
Nghĩa trang có gần vẫn vô tư sống
Bao nhiêu ước vọng đến từ Xuân sang…!

Trần thị ThuỚ
Tinhyeuvanoinho.net

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago