Giận em rồi nên chẳng chịu nhắn tin
Cứ như kẻ… lạ xa nghìn năm trước
Im lặng thế làm sao em biết được
Lại nghĩ rằng, không lẽ ngược lối đi.

Ngày không anh con phố bỗng lạ kì
Chẳng rộn rã như mọi khi đâu nhé
Hàng cây cũng đâu còn vươn sức trẻ
Đứng lặng buồn mặc kệ gió trêu ngươi.

Ngày không anh tìm đâu thấy nụ cười
Chỉ nỗi nhớ là… mười mươi hiển hiện
Còn hạnh phúc như trên đà tan biến
Giọt lệ sầu cũng nhân tiện trào tuôn.

Ngày không anh nào suôn sẻ mọi nguồn
Từ công việc cũng luôn luôn đổ vỡ
Tim đau nhói như cố từng hơi thở
Giữa đêm dài nhung nhớ gọi tên anh

Rồi chiều nay … anh trở lại dỗ dành
Bao hờn tủi, nhớ thương cùng ấm ức
Em bật khóc nép vào trong lồng ngực
Anh thì thầm… yêu em lắm ĐỒ HÂM.

#NguyễnHoàiThư

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago