Đêm đã khuya em lặng lẽ trầm tư
Nhớ về anh nhạt nhòa làn mi ướt
Xa thật rồi làm sao tìm lại được
Yêu thương xưa từng thốt ở bờ môi.

Những đêm khuya buồn nhớ lại lên ngôi
Cuốn xoáy em vào niềm đau vô tận
Bao lần rồi một mình em tự vấn
Nhớ làm chi khi anh đã quên rồi?

Vui bên người tròn mộng ước đẹp đôi
Bỏ mặc em giữa dòng đời cô lẻ
Ngày xưa đó ai buông lời dịu nhẹ
Tiếng yêu thương khe khẽ ở bên tai.

Đâu hay rằng tình kia nhiều ngang trái
Chưa cuối đường đã tuyệt vọng chia xa
Bao năm rồi sao chẳng thể nhạt nhòa
Bóng hình anh vẫn đậm sâu trí nhớ.

Duyên không tròn mong gì còn gặp gỡ
Hai phương buồn lòng vẫn nhớ không nguôi
Cứ mỗi lần khi đêm về giăng tối
Là lúc tim hiện rõ bóng hình anh.

Giọt lệ buồn trong đêm vắng long lanh
Nhỏ trên môi ngọt ngào bao nhung nhớ.

#HG – Huỳnh Giao

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago