Đừng nhớ nữa, ừ thôi, đừng nhớ nữa !
Nhớ làm chi một kẻ chẳng nhớ mình
Hơi sương lạnh đã len vào ô cửa
Hàng cây già, ủ rũ đứng lặng thinh.

Thôi đừng tiếc, ừ thôi, mình đừng tiếc !
Đừng cố công nhen lên đống tro tàn
Những chiếc lá đã phai màu xanh biếc
Lũ chim buồn thôi cất tiếng hót vang.

Thôi đừng đợi, ừ thôi, mình không đợi !
Dấu yêu xưa đâu còn nẻo quay về
Người năm cũ đã cách xa vời vợi
Giọt lệ sầu loang ướt giấc ngủ mê.

Đừng cay đắng, đừng đêm ngày cay đắng !
Con tim đau ngần ấy đã đủ rồi
Bởi lòng người thường thay đen , đổi trắng
Nên cuộc tình đi đến bước này thôi!

Nguyễn Lam Yên

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago