Có một người… cô ấy muốn quên đi
Nhưng lại thấy bờ mi ngân ngấn lệ
Mỗi canh thâu nhớ người nhưng chẳng thể
Gửi dòng tin hay khẽ gọi tên người.

Đôi mắt buồn thăm thẳm ngắm sương rơi
Đêm giá buốt nhớ người nên thao thức
Ngón tay buồn, tim bâng khuâng day dứt
Chẳng muốn mình nhung nhớ đến điều chi.

Hứa từ giờ xoá hình bóng người đi
Nhưng tay chẳng nỡ vì tim hờn trách
Dẫu bao năm dặn lòng thôi đừng nhắc
Chuyện tình xưa trong dĩ vãng úa mầu.

Có một người yêu cô ấy từ lâu
Nhưng chẳng nói nên câu… tình dang dở
Trong canh vắng cô ngân câu tình lỡ
Khúc ca buồn… muôn thuở chẳng nguôi mgoai.

Có một người… ôm giấc mộng thu phai…

#nguoivotinh

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago