Một ngày buồn mở tin nhắn ra xem
Chợt dừng lại trước một dòng tin cũ
Kí ức xưa tưởng chừng như yên ngủ
Mà hôm nay bỗng trỗi dậy trong lòng

“Người quen” à, từng thân lắm đúng không?
Bao buồn vui đã cùng nhau chia sẻ
Bỗng một ngày ta rời xa lặng lẽ
Nhắn dòng tin thôi cũng thấy ngập ngừng

Tự bao giờ ta bỗng hóa người dưng
Chẳng bận tâm đến một lời thăm hỏi
Ta trách ta hay trách người thay đổi?
Để câu thơ viết mãi chẳng trọn dòng

Để bây giờ tất cả hóa hư không
Bao dấu yêu giờ chỉ còn hoài niệm
Ta loay hoay tìm một điều màu nhiệm
Ước một lần trở lại những ngày xưa.

#HuỳnhTrang

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago