Khẽ khàng nhặt nụ hoa tim tím
Cánh hoa xinh bịn rịn trong chiều
Khẽ khàng nhặt lấy thương yêu
Của ngày ta gửi cánh diều ước mơ

Khẽ khàng nhặt vần thơ vương nắng
Em gửi vào khoảng lặng chênh chao
Khẽ khàng nhặt lấy lao xao
Sương đêm rớt nhẹ ngọt ngào ru quên

Khẽ khàng viết dòng tên người ấy
Lỡ thương rồi run rẩy bờ vai
Khẽ khàng xuân nở giêng hai
Người đi mắc nợ gót hài tháng năm

Khẽ khàng buộc ánh trăng đáy mắt
Dù đêm về cắn chặt bờ môi
Khẽ khàng hỏi đám mây trôi
Người nơi xa ấy bồi hồi nhớ chăng?

Khẽ khàng nhớ dẫu rằng khờ dại
Người đi rồi tê tái lòng đau
Khẽ khàng rớt giọt mưa ngâu
Phòng khuê gối chiếc lệ sầu chứa chan

Khẽ khàng gọi nồng nàn ngày cũ
Đợi ai về nhặt đủ thương yêu
Đông sang tím thẫm trời chiều
Lỡ trăng… lỡ cả liêu xiêu cải ngồng…

#PQ – Phương Quỳnh

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago