Chẳng thể nào em quên ngày đó đâu
Ngày mình xóa tên nhau khỏi dòng danh bạ
Từ hôm đó mình trở thành người lạ
Tin nhắn viết xong chẳng gởi được nữa rồi…

Em một mình trên lối cũ đơn côi
Biết tìm anh đâu giữa dòng người hối hả
Con phố chiều nay trời đổ mưa xối xả
Ướt trong lòng ướt cả lối em đi

Dẫu đã buông rồi từ lúc nói chia ly
Lối yêu xưa hai bước đường xuôi ngược
Hai trái tim chẳng nồng nàn như trước
Sao vần thơ em cứ gieo mãi giọt buồn?

Con phố buồn cũng nhuộm nét chiều buông
Như chất chứa cả khoảng trời thương nhớ
Mình em nơi đây giá buốt niềm trăn trở:
Anh bây giờ có thật sự an vui?

#HuỳnhTrang

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago