Chẳng lẽ nào mình cứ thế chia ly
Những ngày qua chẳng là gì…vô nghĩa?
Em buồn quá tự nhủ lòng mặc kệ
Dẫu biết rằng đâu có thể quên anh.

Trời làm mưa cho ướt đẫm lá cành
Em giông bão cho đời thành trái đắng
Trong khoảnh khắc nghe tim mình chết lặng
Anh vô tình nên anh chẳng quan tâm.

Từ nay em học cách sống âm thầm
Chẳng thương nhớ để ươm mầm tình ảo
Con phố buồn đôi tình nhân đang dạo
Thoáng mơ hồ nghe “con sáo bay xa..”

Tiếng hát ai nghe sầu tủi vỡ òa
Đời bạc bẽo nên mình ta nhận lấy
Yêu thương hỡi sao mong manh đến vậy
Chưa mỉm cười lòng đã phải quặn đau

Lá trầu xanh chưa thắm đã bạc màu
Nên duyên ấy chẳng thể nào nồng đượm
Chỉ ước muốn mình thành chim bay lượn
Giữa khoảng trời tim sung sướng hoan ca.

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

12 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago