Anh chẳng về qua lối cũ cùng em
Để cơn gió rít ngoài thềm ớn lạnh
Không yêu nữa cũng xin đừng trốn tránh
Nói một lời cho vẹn cảnh biệt ly.

Nhớ ngày xưa bao kẻ đã so bì
Bởi ta có mối tình si tuyệt đẹp
Ai ngờ được lời yêu trên vành mép…
Để lại em sang ngõ hẹp chạnh lòng.

Phố lên đèn văng vẳng tiếng hát rong
Bao giọt lệ tuôn theo dòng cảm xúc
Thân nhi nữ biết bến nào trong đục
Để tình duyên được ngân khúc khải hoàn.

Lối em về giờ phủ kín cỏ hoang
Niềm vui tắt chỉ còn toàn đau khổ
Em đơn độc nhìn mọi người qua phố
Hỏi nơi nào thừa một chỗ cho ta?
Cuộc tình si chẳng mấy chốc đã già.

Những âm vị cũng phôi pha từ đó
Lời anh hứa một đời không buông bỏ
Lại nỡ quên để ngọn gió chòng chành
Anh chẳng về, lối cũ cũng vắng tanh…!

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago