Con chẳng biết viết gì cho Mẹ, Mẹ ơi..!
Khi tất cả ngôn từ đều trở thành bất lực
Mẹ của con rất đời thường, rất thực
Nhưng trong lòng con Mẹ là một tượng đài.

Người ta có thể đo được biển rộng sông dài
Nhưng có mấy ai đo được tấm lòng của Mẹ?
Chắt chiu cho con từ khi còn tấm bé
Sống gần nửa đời người cũng chỉ Mẹ thương con.

Con khóc vì người đến mòn mỏi, héo hon
Nhưng chưa bao giờ hiểu nỗi buồn Mẹ giấu
Giọt nước mắt con có mấy người hiểu thấu
Mà ngay cả lúc con cười Mẹ cũng biết con đau?

Cuộc sống lọc lừa, lẫn lộn vàng thau
Người với người đối với nhau bằng hơn – thua, được – mất
Nhưng chỉ có tình thương Mẹ dành cho con là thật
Và duy nhất trên đời đủ nhẫn nại, bao dung…!

Lam Khuê
Tinhyeuvanoinho.net

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago