“Biết nói sao cho tường tận nỗi buồn
Khi mất hết tin yêu qua nhiều lần lầm lỡ”
Lúc nhạt lòng người ta thường kiếm cớ
Lỗi chẳng do mình duyên thiếu nợ nên xa

Bởi ai rồi cũng khác …cũng phôi pha
Lòng cố chấp không bước qua vị kỷ
Vẫn tự nhủ buông cái tôi nghi kỵ
Nhưng thực lòng ngắn nghĩ cứ mông lung

Chuyện gió mây đâu bến hẹn tương phùng
Mùa xưa ấy… nhánh bao dung có trổ
Khi ai đó vội tìm người thế chỗ
Phút lạc lòng giữa vụn vỡ chênh chông

Có bao giờ anh thấu hiểu em không?
Khi mệt lả giữa dòng đời vội vã
Bàn tay nhỏ nắm hư không buốt giá
Khóc cho mình hay khóc bởi cho ai

Níu mùa xưa niềm đau cũ mệt nhoài
Hun hút nhớ bờ vai gầy run rẩy
Có bao giờ trái tim non hờn lẫy
Anh xót lòng nẻo thương ấy… không em

#TT – Thiên Thư
#tìnhyêuvànỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago