Nay vô tình trên lối cũ gặp anh
Tia mắt chạm rồi lướt nhanh vội vã
Bao năm cách khiến đôi mình xa lạ
Những tủi hờn làm sỏi đá rêu phong.

Anh biết đâu em giữ tận đáy lòng
Mối tình đẹp và sáng trong một thuở
Ngày em biết hai chúng mình cạn nợ
Cũng là ngày em thương nhớ khôn nguôi.

Mối duyên xưa theo cơn gió tan rồi
Nhưng ký ức vẫn theo tôi đi mãi
Thương nhiều lắm mối tình đầu ngây dại
Để bây giờ nghe tê tái buồng tim.

Dĩ vãng ơi sao chẳng ngủ im lìm
Cứ trỗi dậy tựa ngàn kim nhức nhói
Tình tan vỡ phải chăng ta có tội
Mà dày vò…nát trăm mối đường tơ.

Đời hợp tan là chuyện chẳng ai ngờ
Tình đầu đẹp thường hoá mơ phù phiếm
Để ta cứ mang bên mình hoài niệm
Về một người đã trót chiếm hồn ta

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago