Tôi đứng giữa hai lằn ranh sáng tối
Muốn bước qua nhưng e ngại, ngập ngừng
Hoặc là tôi sẽ lặng lẽ quay lưng
Hoặc ở lại đắm chìm trong cay đắng.

Tôi đứng giữa hai màu đen và trắng
Chọn màu nào cũng thấy thật phân vân
Muốn vượt qua sóng gió thử một lần
Lại lo sợ mình trượt chân té ngã.

Tôi đứng giữa kẻ quen và người lạ
Lạ hay quen nào đâu có khác gì
Lạ hay quen rồi cũng sẽ ra đi
Rồi tôi cũng chẳng còn chi để giữ.

Tôi đứng giữa tương lai và quá khứ
Nghe tâm hồn cứ hụt hẫng chênh chao
Những niềm tin đánh mất tự khi nào
Mà phiền muộn mãi cuộn trào trong ngực?

Tôi đứng giữa ước mơ và hiện thực
Thấy quanh mình mọi thứ thật mông lung.

Nguyễn Lam Yên

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago