Người có biết ta luôn dằn vặt mãi
Giá như mình gặp gỡ lúc xuân xanh
Thì có lẽ bây giờ đâu ái ngại
Tay trong tay hạnh phúc bước song hành.

Ta biết rõ thói đời luôn hà khắc
Nên buộc ràng thắt chặt những nhớ thương
Nhưng kỉ niệm tháng ngày qua góp nhặt
Gõ từng cơn len lỏi suốt miên trường

Duyên chẳng nợ đời này ta biết thế
Không nghĩa là mãi chẳng thể cùng nhau
Ta vẫn muốn thương người nhưng không dễ
Mắt kề môi đến giai lão bạc đầu

Chuyện thế thái, nhân tình muôn vạn lối
Có lối nào ta – người được thành đôi!?
Ta tìm mãi nhưng xa xăm diệu vợi
Thà làm đôi tri kỷ cả một đời!

#TAN- Trần Ánh Nguyệt

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago