Thu nghiêng trời rủ nắng trốn đi đâu
Bên giàn trầu người bỏ quên lời hẹn ước
Ngày tháng chín đi xa anh vẫn chưa về được
Mùa theo mùa lá vàng nhuộm kín lối vườn xưa

Tháng chín vội đi trong chiều ấy đổ mưa
Em đâu thể kéo mùa thu ở lại
Nửa hơi ấm theo bờ vai xưa đi mãi
Một nửa hao gầy ướt lạnh mỗi thu qua

Anh gửi gì vào mái tóc đã phôi pha
Mà lệ đẫm giữa hai bờ quên nhớ
Tháng chín đi nồng nàn thu như hơi thở
Em đâu thể trở về chốn xưa cũ ấy… không anh!

Trời cuối thu đọt nắng cũng mong manh
Dọc bến sông bông lục bình trôi hoang hoải
Bởi người đi chưa hẹn ngày trở lại
Thu thẫn thờ tiễn tháng chín đi xa

Tháng mười về chạm nỗi nhớ trước hiên nhà
Hoa sữa thơm như nụ hôn vụng dại
Gió trở mùa thổn thức nơi ngực trái
Nên đâu thể mở lòng đón nhận… một trái tim

Đã bao thu đôi mắt ấy vẫn dõi tìm
Bến cô liêu cải vàng đang ươm nụ
Khúc giao mùa chờ tháng mười ấp ủ
Anh có kịp về cho cho mùa cũ trổ hoa…!

#PQ – Phương Quỳnh
#tìnhyêuvànỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago