Mười năm rồi em tưởng đã quên anh
Nhưng ký ức vẫn nguyên lành chẳng vỡ
Trời đã biết mình có duyên không nợ
Sao khiến xui để lầm lỡ tình đầu?

Mười năm rồi hình bóng vẫn khắc sâu
Chức Nữ Ngưu Lan có cầu Ô Thước
Còn em đấy biết bao giờ gặp được
Mười năm trời một ao ước khôn nguôi.

Trước thềm hoa đã vắng bóng ai ngồi
Người qua lại chẳng thấy đôi bạn trẻ
Trong tiềm thức giọt sầu cay rụng nhẹ
Chạm mảnh hồn em lại khẽ…xót xa

Tiếng đàn ai đêm quạnh vắng mượt mà
Nghe réo rắc giọt châu sa ướt đẫm
Chắc người cũng một nỗi buồn sâu đậm
Giống tình em nên sầu thấm cung hờn

Mười năm rồi em vẫn mãi cô đơn
Như chiếc lá ngậm tủi hờn ở lại
Mặc cho gió cứ vô tình đi mãi
Em vẫn hoài khờ dại một niềm tin.

Bích Sen
Tinhyeuvanoinho.net

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago