Tác giả: Gia Bảo

Đã bao lần em tự hứa quên anh
Mà tim em cứ chòng chành thương nhớ
Có phải chăng duyên kiếp xưa em nợ
Yêu thật nhiều nên lo sợ chia phôi.

Người ta nói
Mưa qua đi là thấy ánh mặt trời
Hà cớ chi mình chia đôi hẹn ước
Em chơi vơi giữa hai chiều gió ngược
Sợi tơ lòng chẳng buộc nổi tình nhau

Có khi nào anh cũng xót cũng đau
Thầm nuối tiếc khi chẳng còn nhau nữa
Nhìn lá rơi, ngắm vầng trăng khuyết nửa
Cũng xót xa như ai cứa tìm mình

Cánh hoa rơi còn chẳng nỡ vô tình
Anh hờ hững hơn người dưng xa lạ
Em khờ dại nên trái tim hóa đá
Đau nhiều rồi đau thêm nữa được không. !?

Mưa qua đi… sao chẳng thấy cầu vồng..!?
Duyên đã cạn… sao tơ lòng ngân mãi…!!!

#GiaBảo

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago