Bài thơ cuối cùng em viết cho anh
Khép lại những nhớ thương, cũng thôi làm tri kỷ
Bởi Tơ Nguyệt kết duyên mình vốn dĩ
Là người dưng với danh nghĩa đã từng.

Tự hỏi lòng mình đã thật sự từng thương
Từng vì nhau, từng đậm sâu chưa nhỉ
Hay ngang đời nhau đúng lúc lòng sầu mị
Nên chẳng ai hay tim vỡ tự khi nào .

Kể từ mai cuộc sống dẫu ra sao
Ta sẽ nhìn về phía không nhau người nhé
Dẫu đớn đau hay cần người chia sẻ
Em sẽ quên đi và cất giữ riêng mình.

Đâu ai muốn đau khổ mãi một mối tình
Với hai chữ ” hy sinh ” làm rào chắn
So đo hơn đắng – cay hay ngọt – mặn
Ai hiểu ai hơn … sao nghẹn đắng trong lòng.

Lần cuối cùng, cũng không thể nói xong
Một câu chúc cho người kia hạnh phúc
Khoảng cách hai người chỉ còn là bờ vực
Quay trở về ta ngược lối… không nhau…!

#HoàngHiền

#Mộtthờitađãyêu

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago