Yên tĩnh quá ! Đêm khuya yên tĩnh quá!
Chỉ còn ta ngồi thao thức một mình
Giữa bầu trời, trăng ngả bóng, lung linh
Sao mỏi mệt, nằm lặng thinh, say ngủ.

Chợt thấy nhớ những tháng ngày xưa cũ
Thuở ước mơ còn ấp ủ trong lòng
Thuở lứa đôi còn hò hẹn, nhớ mong
Thuở cơn gió thổi ngoài song lành lạnh…

Giờ thì ta chẳng còn ai bên cạnh
Đường thênh thang bỗng hiu quạnh hơn nhiều
Ta lỡ tay đánh mất một tình yêu
Nên cuộc sống cứ cô liêu, buồn chán !

Căn phòng nhỏ, ánh đèn hiu hắt sáng
Cả gối chăn cũng ngao ngán , thở dài
Bởi vì đâu tình vội vã nhạt phai
Để mộng ước vụt bay qua ô cửa ?

Ta chẳng biết còn bao nhiêu đêm nữa
Ta mới lãng quên người như người đã quên ta ?

NGUYỄN LAM YÊN

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

11 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago