Tháng hai về trên bông bưởi tinh khôi
Người đàn bà đan những giọt mưa giăng giăng trên lối nhỏ
Lại một mùa Xuân không có hoa hồng đỏ
Vẫn lặng lẽ âm thầm xao xuyến với thời gian.

Người đàn bà ngồi đếm những giọt sương tan
Thương mái tóc phôi pha cùng năm tháng
Nét mi hờn cong cong chiều lãng đãng
Nhớ một người xa lắm phía hoàng hôn.

Bao yêu thương xưa lạc bước thủa dỗi hờn
Gói ghém kĩ cất trong tim lặng lẽ
Tháng hai về kỉ niệm xưa thỏ thẻ
Hạnh phúc thật nhiều nơi xa đó người dưng!

Người đàn bà đi giữa những lưng chừng
Đầy bản lĩnh giữa cuộc đời bão tố
Tháng hai về vịn vào câu duyên nợ
Cho phép mình nức nở một lần say!

Người đàn bà đếm thời gian qua những ngón tay
Thương cả những nỗi buồn thời con gái
Bến bờ xưa ai đã từng vụng dại
Cất vào đêm làm của cải riêng mình.

Người đàn bà đi về phía bình minh
Chẳng bận tâm nhiều về những điều nhỏ nhặt
Dịu dàng trái tim giấu trong đáy mắt
Hoa bưởi rụng đầy thềm vẫn ấm nóng trái tim yêu…!

Phương Quỳnh
#PQ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago