Em biết cuộc đời không thể có giá như
Từ lúc gặp anh chỉ có từ tiếc nuối
Phận số trớ trêu trên bước đường rong ruổi
Va vấp thế nào dẫn vào lối yêu thương.

Dẫu biết ngày mai mình chẳng thể chung đường
Mấy bận buông tay nhưng dường như chẳng thể
Càng lún càng sâu chỉ âm thầm rơi lệ
Hờn trách ông trời gieo dâu bể trái ngang.

Có phải phận em gắn chung với bẽ bàng
Người chạy, người theo, người dang tay không nhận
Mãi với tình anh để rồi ôm lận đận
Nhưng chẳng một lần ân hận đã thương yêu.

Ngẫm với tình ta như Kim Trọng – Thuý Kiều
Rõ thấu tình nhau có điều không thổ lộ
Để đến hôm nay gọi tên người tình lỡ
Em như ánh trăng buồn soi tỏ lối anh qua…!

#TAN- Trần Ánh Nguyệt

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago