Nhớ một người đau thấu tận tâm can
Nén dòng lệ sầu bẽ bàng duyên số
Chẳng oán trách tim người không dành chỗ
Buồn duyên mình ôm vết ố tình đau.

Nhớ một người mãi chẳng thuộc về nhau
Hình bóng ấy làm nát nhàu suy nghĩ
Hạnh phúc tựa như một điều xa xỉ
Còn lãng quên – sao tâm trí níu ghì

Ước trọn đời cùng dìu dắt nhau đi
Nhưng chẳng thể nên lòng đầy tiếc nuối
Những chát đắng đan dài như xâu chuỗi
Gọi tên ai mà tim thắt nghẹn ngào

Lá thư tình bao lần chẳng dám trao
Cứ câm lặng cố nén vào quên lãng
Ngỡ kỷ niệm sẽ nhòa theo ngày tháng
Nhưng giọt sầu cứ mặn chát bờ môi

Nhớ một người chỉ biết nhớ mà thôi
Bởi mãi mãi chẳng nên đôi chồng vợ
Chuyện tình cảm tựa cung đàn nhịp lỡ
Nên hoài không nối trọn bản tương phùng.

#MiềnCátTrắng

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago