(Viết Tặng ngày Nhà giáo VN 20/11)
Bụi phấn nhạt nhòa trong ký ức ngày xưa
Thời cắp sách…trong tim, chưa bao giờ phai nhạt
Kỷ niệm tuổi học trò vẫn còn vang khúc hát
Ơn nghĩa cô – thầy bát ngát…Biển Đại Dương.

Chẳng ngại sớm chiều, vẫn một nắng, hai sương
Thầy dẫn dắt con đường em tới lớp
Bài học đầu tiên, bỗng hiện về bất chợt
Năm tháng trôi dần thêm, bớt…những niềm riêng

Ký ức cô – thầy, sao bỗng thấy thiêng liêng
Bởi ngày đó, chẳng riêng con nhớ tới
Cuộc sống sang trang, dẫu nhiều điều lạ mới
Nhưng việc dậy làm người, đâu có được thảnh thơi

Xa cách lâu rồi, con thấy nhớ chơi vơi
Cô chở đò sang sông, rồi về nơi hẹn cũ
Lại tiếp tục những chuyến đi, mà lòng chưa thấy đủ
Để nâng niu, ru những…giấc mơ hồng

Cái lạnh tràn về, trời báo đã chuyển đông
Hình ảnh thầy cô, trong lòng ghi khắc mãi
Những chuyến đò chiều, vẫn qua sông mê mải
Để đưa chúng con về khát vọng của tương lai…!

– Minh Phúc Hiếu –

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago