Em chạm vào nỗi nhớ ngày chia xa
Lá bàng năm xưa nhắc chuyện thời thiếu nữ
Ngày mới vừa sang níu cơn mưa mùa cũ
Ướt đến tận bây giờ trong ký ức không tên

Cánh phượng ngượng ngùng, bàn tay níu…chẳng quên
Lại rực cháy khoảng trời thương vụng dại
Con đường thân quen đã dần xa ngút ngái
Mỗi hạ về lại khắc khoải, rưng rưng

Mối tình đầu vụt tan giữa lưng chừng
Giữa đam mê một thời ta mộng mị
Thanh xuân qua nhanh chẳng đủ cho ta nghĩ
Anh cũng mau quên trong tuổi trẻ ngông cuồng

Tháng Năm oi nồng, khô rát khoảng chiều buông
Bằng lăng tím tím góc trời bịn rịn
Trang lưu bút ngày xanh giấu lời yêu thầm kín
Để mỗi hạ về lại xao xuyến, bâng khuâng….

#ThuPhương

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago