Ta muốn níu chút thu vàng ở lại
Dẫu mùa về làm lá úa tàn phai
Thu ngọt mềm dịu dàng như mắt ai
Nhu mì lắm, chứa đầy niềm thương nhớ.

Ta muốn níu chẳng bao giờ bỏ lỡ
Phút nồng nàn ấm áp của thu nao
Nụ hôn nào người nhẹ nhàng gửi trao
Thương quá đỗi…
Ôi ngọt ngào quá đỗi !

Từ thu đó ta biến thành nông nổi
Nhen nhúm tình để sưởi ấm tim côi
Cứ nhặt vun chút hạnh phúc bên người
Rồi thương nhớ…
Rồi buồn vui bất chợt !

Khuya se sắt
Giọt sầu rơi đắng đót
Gió thu tàn khơi gợi những yêu thương
Hơi ấm người trao gửi còn vấn vương
Ta cứ sợ hư hao theo ngày tháng

Nên chẳng muốn mùa qua đi lãng đãng
Thèm níu ghì
Thèm buộc chặt Thu thôi
Lưu phút giây mình ấm lạnh trong đời
Như Thu ấy…
Ta Người chung nhịp thở!

Đồng Ánh Liễu
#ĐAL

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago