Người ta nhớ về nhau bởi những nỗi đau
Nhiều hơn nhớ về nhau bởi những niềm hạnh phúc
Ai đau chẳng đắng cay, xót xa cho hiện thực
Vì nó phũ phàng nên mới thâm sâu.

Người ta thường nhớ về những nỗi đau
Như một cách tự vệ cho lòng mình hết thảy
Bởi sợ một lần nữa băng qua cây cầu gãy
Để cả đời mình giằng xé bóng hình nhau.

Người ta thường nhớ về những nỗi đau
Giống như thời gian vết sẹo chẳng thể lành lại được
Khi ký ức băng qua vết đau cào xước
Mọi thứ trở về như chỉ mới hôm qua

Tại bởi nỗi đau hay tại bởi chính ta?
Bảo rũ bỏ nhưng chẳng bao giờ rũ bỏ
Dẫu một mình bước trong chiều lộng gió
Chỉ mình thôi mà cứ ngỡ hai người.

Đứng trước nỗi đau chẳng hiểu vì sao người ta vẫn tươi cười
Dẫu nước mắt trong lòng đang chảy ngược
Dẫu chẳng thể đến tận cùng mơ ước
Nhưng vẫn giữ gì cho chỉ mình nhau.

Người ta thường ôm ấp nỗi đau
Như thói quen cất giữ những món đồ phủ màu quá khứ
Để mặc nỗi đau đẩy lòng mình vào tư lự
Nên nỗi đau chẳng có tuổi bao giờ.

#NghinhNguyễn

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago