Yêu đến kiệt cùng vẫn mãi mãi xa nhau
Để đêm thâu em nhạt nhoà nước mắt
Có sợi nhớ nào buộc tình yêu thật chặt
Xa cách muôn trùng vẫn thương nhớ khôn nguôi

Con đường xưa ta sánh bước chung đôi
Giờ mình em đi về trong cô quạnh
Không có anh… bàn tay em giá lạnh
Nỗi nhớ thét gào… như sóng ngàn khơi

Em giấu vội vàng dòng lệ tuôn rơi
Nhành Thạch Thảo vương vấn màu quá khứ
Thu năm nay buồn hơn mùa Thu cũ
Em thẫn thờ lạc vào cõi mộng du

Chân đơn côi lặng bước giữa sương mù
Trăng hạ huyền xót thương người lữ thứ
Em nhớ anh… trái tim côi thầm nhủ
Gió hiểu lòng em sao anh nỡ vô tình!

Bao nhiêu đêm thầm lặng đợi bình minh
Nỗi nhớ điêu linh xiết ghì tim bé nhỏ
Nồng nàn ơi… xin đừng đem thương nhớ
Cho đêm dài… thêm nức nở giấc cô miên…!

#TrangNguyễn

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago