Em trở về với những cô đơn
Thành phố buồn hơn khi vắng anh ở đó
Một mình em giữa muôn người xa lạ
Nhớ một bàn tay đã lạc mất tự bao giờ

Em trở về với những giấc mơ
Thành phố buồn hàng cây xơ xác lá
Yêu thương xưa giờ là cơn gió
Theo bão giông cuốn tận phía cuối trời

Em trở về với những đơn côi
Thành phố buồn mưa rơi chiều cuối hạ
Anh nơi đâu giữa đường đời muôn ngả
Giờ chỉ mỗi em trên lối nhỏ đợi chờ

Anh có về qua con phố ngày xưa?
Che những hạt mưa trên vai em bé nhỏ
Vòng tay dịu dàng ấm êm ngày trở gió
Có anh rồi nắng ở mãi trong tim

Phố buồn rồi, hãy về nhé…người thương!

#NguyễnHuệ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago