Cái tôi cần chính là sự quan tâm
Người ta lại tặng tôi lòng thương hại
Nên đi tiếp hay là nên dừng lại ?
Đi không đành mà ở lại càng đau.

Những ngày vui hối hả lướt qua mau
Những ngày buồn cứ thi nhau kéo đến
Tôi gửi gắm biết bao điều thương mến
Để nhận về hàng đống nỗi xót xa.

Hay là tôi sẽ học cách thứ tha
Học chấp nhận những chuyện không mong muốn ?
Những phiền não tôi tự mình trút xuống
Cho con tim thôi hờn tủi đắng cay.

Đâu thể nào giữ mọi thứ trong tay
Bởi cuộc đời luôn đổi thay chóng mặt
Sợi tơ mảnh đâu thể nào cột chặt
Một con người cùng với một tình yêu.

Phố mùa này thật lạnh lẽo đìu hiu
Vạt nắng đổ liêu xiêu trên cành lá
Tôi với họ vốn người dưng nước lã
Thoáng gặp nhau rồi cũng thoáng xa rời.

Quên đi nào, quên đi nhé, tôi ơi !

#NguyễnLamYên

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

12 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago