Đứng trước biển chạnh lòng thấy cô đơn
Khi sóng cứ theo thuyền xa khơi mãi
Cả một đời sóng khát khao mê mải
Để lại bến bờ khờ dại nỗi niềm riêng.

Đứng trước biển ngày gió lặng sóng yên
Em bỗng thấy mình trở nên bé nhỏ
Anh có nghe sóng lòng mình trở gió
Có mong chờ ai trở lại đón đưa!

Đứng trước biển vào một buổi chiều mưa
Em mong nhớ gửi trao ngàn điều ước
Mênh mông thế biển ơi sao ôm được!
Dấu chân em sóng cũng cuốn mất rồi.

Đứng trước biển cùng con sóng đầy vơi
Trái tim em gửi anh ngàn nỗi nhớ
Tình em đó cuộn trong từng hơi thở
Sóng cuốn rồi vẫn dào dạt ước ao!

Đứng trước biển, lòng em vẫn khát khao
Muốn ôm anh như ngày nào say đắm
Nụ hôn anh còn ngọt ngào nồng ấm?
Như biển mãi dạt dào sâu lắng tự ngàn xưa!

Tình yêu em dẫu đời nắng hay mưa
Như biển vậy, ngàn năm kia sóng vỗ…!

Phương Quỳnh
#PQ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

12 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago