Anh bỏ mùa, bỏ phố bỏ cả em
Để ra đi cùng mùa đông buốt giá
Em không khóc chỉ nghe lòng buồn bã
Hai chúng mình thành người lạ rồi sao?

Chim họa mi cất tiếng hót ngọt ngào
Xuân đến tự lúc nào em chẳng rõ
Em chỉ biết trời xanh lồng lộng gió
Ánh nắng vàng lấp ló cuối chân mây.

Phải làm sao để có thể lấp đầy
Những khoảng trống trong con tim yếu đuối ?
Tình chúng mình giống như ly trà nguội
Hết thơm nồng nhạt cả vị ngọt thanh.

Đóa đào phai đã bung nụ trên cành
Chuyện hai đứa từ nay đành kết thúc
Nơi chốn xa, nếu như anh hạnh phúc
Em sẽ mỉm cười, quên lãng bóng hình xưa !

#NguyễnLamYên

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago