Ta lạc giữa hai dòng đời quên nhớ
Cứ thầm mong ai một dạ mãi thương
Trong tim ta sao lại cứ vấn vương
Quên để nhớ hay cho đi còn mãi…

Ta dong duổi về một miền xa ngái
Yêu thương xưa bỗng thừa thãi nỗi lòng
Nên muốn quên những ngày tháng long đong
Quên ta đã hơn nửa đời mê mải.

Quên cả những yêu thương ngày vụng dại
Muốn quên đi người ta mộng tưởng bến bờ
Coi như đời phút chốc tựa cơn mơ
Mở mắt ra là ngập tràn hạnh phúc.

Nhưng sao lòng cứ mãi hoài thổn thức
Quên làm sao đây, hạnh phúc mãi kiếm tìm?
Nhớ một đời ta mong mỏi chốn bình yên
Nhưng sao hỡi mây đời kia … gió cuốn.

Nay yêu thương một đời ta mong muốn
Bỗng ùa về trong một buổi sớm mai
Làm tim ta mỏng manh tựa sương mai
Cứ mong ngóng về một ngày hội ngộ.

Yêu và thương xin tim đừng nhầm chỗ
Bởi nhớ rất nhiều nên tỉnh dậy cứ sợ quên
Mong cho ai cứ mãi mãi bình yên
Để hạnh phúc trong tim ai miền nhớ.

Yêu thương ơi, em mãi trong nhịp thở
Nhớ em nhiều sao em nỡ … đành quên…!

Phương Quỳnh

#PQ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago