Hai đứa mình từ lạ hóa thành quen
Rồi từ quen bỗng trở thành xa lạ
Tại định mệnh quá trớ trêu nghiệt ngã
Hay tại chúng mình đã vội vã quay lưng ?

Từ người thương, hai đứa hóa người dưng
Từ thân thiết bỗng thành ra lạnh nhạt
Đời đã thế chẳng thể nào đổi khác
Sao cõi lòng vẫn man mác buồn tênh ?

Nhớ thật nhiều rồi cũng phải lãng quên
Yêu đắm đuối nhưng mãi hoài tay trắng
Bỗng thấy tiếc cho cuộc tình quá ngắn
Quá mong manh và cũng quá ngọt ngào

Mây nghìn năm rong ruổi giữa trời cao
Ta suốt kiếp ôm nỗi đau thầm kín
Đành gói lại chút vấn vương bịn rịn
Rồi giấu vào dưới tận đáy con tim

Chẳng biết nói gì nên chọn lựa lặng im…

#NguyễnLamYên

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago