Em muốn níu thời gian trôi thật chậm
Ở cạnh người thức trọn hết đêm đông
Mai lại tiễn người về nơi xa thẳm
Còn mình em với nỗi nhớ chất chồng

Trao trọn hết men tình cho ai đó
Bờ môi say cùng hơi thở ngọt ngào
Em mặc kệ trăng treo ngoài đầu ngõ
Hay nền trời lấp lánh những vì sao

Còn đôi phút tâm tình em khẽ hỏi
Rồi khi nào mình lại được gặp nhau
Anh cúi mặt trầm tư không chịu nói
Để cho em nếm giọt đắng không màu

Chắc là sẽ không bao giờ gặp lại
Khó mở lời có phải vậy không anh
Gặp lần cuối rồi chia xa mãi mãi
Lời biệt ly còn do dự sao đành!?

#TAN- Trần Ánh Nguyệt

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

12 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago