Em nhặt nhạnh những lời thương lời nhớ
Lời hỏi han, lời an ủi xa gần
Em nhặt nhạnh những vụn vặt quan tâm
Để sưởi ấm trái tim em bé nhỏ

Em nhặt cả những bâng quơ đây đó
Để mùa về gieo nỗi nhớ mênh mang
Gió thu sang dịu dặt những lá vàng
Buồn se sắt khi ngang mùa yêu dấu

Ở nơi em  một niềm thương đau đáu
Đành vội vàng cất giấu những đa đoan
Bao luyến thương chỉ sợ sẽ úa tàn
Sợ phút chốc vụt tan thành mây khói

Em nghẹn đắng giấu lời thương nông nổi
Bởi được gì ngoài nhức nhối tim đau
Nhớ một người  khắc khoải suốt canh thâu
Rồi thinh lặng mong cầu người hạnh phúc

Giờ mới biết vết thương nơi lồng ngực
Đau thế nào khi ta chẳng có nhau…!


#ĐAL – Đồng Ánh Liễu
#tinhyeuvanoinho

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

12 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago