Người mang mùa thu đi
Bỏ nỗi buồn ở lại
Tim ta tội tình gì
Mà ngày đêm khắc khoải

Người ác lắm biết không
Đã chẳng tròn thương nhớ
Sao còn cố đèo bòng
Trói ta bằng duyên nợ

Ta biết rằng người đó
Người thương đến tận cùng
Sao còn không buông bỏ
Trói ta cùng đau chung

Người đau đến tận cùng
Ta đau từng hơi thở
Người không đành buông bỏ
Ta chẳng đành quay lưng

Thôi về…làm người dưng
Yêu lừng chừng… khổ lắm
Mặc kệ người say đắm
Ta đau thế…đủ rồi

Nỗi buồn rồi sẽ vơi
Yêu người, người yêu lại
Ta chẳng còn ngây dại
Yêu một mình, đơn phương

Chẳng nỡ trách người thương
Nhưng dặn người, nhớ nhé
Kiếp sau này ta sẽ
Tránh xa người, thật xa!

Kiếp này người nợ ta
Nợ xấu, thôi, ta bỏ
Trói người bằng duyên nợ
Ta mệt rồi…đành…buông!

  • – Huần Trần –
admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago