Ngày sắp cạn, nắng buông từng vạt mỏng
Bàn tay che không kín một khoảng trời
Những mái phố đắm mình trong gió lộng
Lướt ngang chiều chỉ thấy lá vàng rơi

Ngày sắp cạn, chim rủ nhau về tổ
Bóng thiên di lẩn khuất giữa mây hồng
Rêu đã phủ lên mảng tường loang lổ
Có còn gì để mà đợi mà mong !

Ngày sắp cạn, bóng tối dần bao phủ
Hai hàng cây đứng cúi mặt bồi hồi
Những nhịp bước đưa tôi về chốn cũ
Chợt nghe buồn lặng lẽ chảy qua môi

Ngày sắp cạn mà nhớ thương đầy ắp
Tôi loanh quanh dưới những ánh đèn màu
Bao kỉ niệm bị tháng năm vùi lấp
Khiến đôi mình mãi mãi cách xa nhau…

#NguyễnLamYên

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago