Chẳng thể nào mình trở lại được đâu
Buồng tim ấy ngập sầu rồi anh ạ
Hãy cứ để hồn em thành sỏi đá
Một nghìn thu ôm đất lạ ngủ vùi.

Trách làm gì khi duyên nợ khiến xui
Tình đang đẹp bỗng sụt sùi ly biệt
Em cứ tưởng sợi tơ hồng thắm thiết
Ai có ngờ sức cạn kiệt nên buông

Kết thúc thôi vai diễn một vỡ tuồng
Còn gì nữa khi tiếng chuông đã điểm
Cuộc tình ấy cũng đến giờ khâm liệm
Mây giăng trời những vệt tím đau thương

Anh muốn em vẽ lại một thiên đường
Khi ta đã duyên tàn hương phai sắc
Bức mành nhỏ buông u hoài trầm mặc
Rẽ buồng tim hai khoảnh khắc cuộc đời

Xem như mình đã lạc bước dạo chơi
Để lầm lỡ mảnh duyên thời trói buộc
Tàn đêm lạnh vẳng bên tai tiếng guốc
Tình chết rồi ta chẳng thuộc về nhau.

Bích Sen

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago