Tôi chẳng trách người, tôi chỉ trách chính tôi
Cứ tưởng người ta yêu nhưng thật ra không phải
Mấy chục tuổi rồi mà sao còn khờ dại
Ngờ nghệch hiểu lầm nên ngờ nghệch tương tư

Gió cứ đảo chiều, hàng cây cứ lắc lư
Đôi lúc nghĩ giá như đừng gặp gỡ
Thì bây giờ con tim đâu vụn vỡ
Vì một người dưng chỉ thoáng lướt qua đời

Mây đuổi nhau về tận cuối chân trời
Những tia nắng chói ngời luôn vô tư nhảy nhót
Cõi lòng tái tê, cõi lòng đầy chua xót
Tôi thật sự không đành nhưng chắc phải bỏ buông

Phố có khóc đâu, phố chỉ nhuốm màu buồn
Cái lũ chuồn chuồn hình như bay rất thấp
Giá hai đứa buổi đầu đừng có gặp
Mọi chuyện bây giờ có lẽ đã tốt hơn

Tôi chẳng trách người ta dù có chút dỗi hờn
Tại số phận đã an bài như vậy
Tôi chỉ muốn lãng quên đi hết thảy
Để trút xuống muộn phiền đang đè nặng trên vai

Tôi chỉ trách chính mình chứ đâu có trách ai

#NguyễnLamYên
#sắcmàunỗinhớ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago