TRẢ LẠI ANH MỘT KHUNG TRỜI NGẬP NẮNG

Ngọc nát rồi lành lại được không anh ?
Như niềm tin chân thành.. ai đánh vỡ
Như chia xa ..liệu còn chung nhịp thở
Khi hai người ..ở hai phía không nhau

Một lần thương vạn kỷ mãi còn đau
Chia tim nhỏ nát nhàu muôn vết cứa
Bởi chân tình không nằm trong hẹn hứa
Mà đá vàng đem lửa thử con tim

Thôi lỡ rồi ..người xin chớ kiếm tìm
Bởi chẳng thể đem tim mình xé nhỏ
Niềm đau kia vẫn vẹn nguyên ở đó
Chẳng thể nào mạnh mẽ nữa được anh

Vốn biết mình luôn mềm yếu mong manh
Cố gai góc xây lũy thành kiên cố
Dối gạt mình vạn sự tùy duyên số
Nhưng suốt đời nuốt lệ đổ bão giông

Thuyền xa rồi ..chẳng thể trách dòng sông
Chuyện duyên, nợ giữa muôn trùng cắc cớ
Xoay bước đi em biết mình mang nợ
Nợ yêu thương trong dang dở tình nồng

Gọi tên anh giữa thăm thẳm mênh mông
Chỉ có gió và khoảng không đáp trả
Chỉ trống vắng chỉ niềm đau đan ngả
Phía không nhau.. ai trả tiếng yêu đầu

Đến cuối cùng vẫn chỉ có niềm đau..

#ThiênThư

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago