Em chẳng muốn mình cứ mãi xa xôi
Sống quẩn quanh bên nhau nơi vùng trời kí ức
Có những ngày nhớ anh thổn thức
Mặc cơn giông tưới ướt sợi mi buồn.

Nếu có thể hãy cầm tay em về phía hoàng hôn
Cho dẫu ở ngoài kia là vùng trời bão tố
Cho dẫu có những ngày cơn mưa rào sẽ đổ
Cho dẫu chúng mình có ngày tay trắng để yêu nhau.

Em sợ chùn lòng đi qua những cơn đau
Trái tim non úa tàn chẳng thể nào khát khao trở lại
Bởi vì em phận đàn bà con gái
Như cánh hoa có lúc sẽ phai tàn

Em sợ những ngày đi qua nỗi hoang mang
Trái tim thôi chẳng đợi chờ gì nữa
Người đàn bà của anh như chiếc lá gầy vương bên thềm cửa
Những thương yêu tắt lịm tự bao giờ

#NghinhNguyễn

P/s: Khi đàn bà im lặng mới thực là bão giông. Nên phải biết ơn cuộc đời vì người đàn bà bên cạnh mình vẫn huyên thuyên nhiều chuyện.

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

10 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

1 năm ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

4 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

4 năm ago