Trời lạnh rồi anh ơi, Đông giờ đã
Choàng một màu áo xám mỗi chiều loang
Anh nhớ nhé phải mặc ấm đi làm
Đừng để giá bàn tay…
Em thương lắm!

Mà hôm nay bầu trời nâu thăm thẳm
Đường thênh thang lộng gió tóc em gầy
Giọt buồn nào chợt len lỏi qua đây
Để em nhớ
Em thương bờ vai ấm

Phố bây chừ khát thèm vài tia nắng
Cũng như em thèm lắm một ánh nhìn
Dẫu chỉ là dăm ba phút lặng im
Cũng đủ ấm những yếu mềm thương nhớ

Trời trở lạnh
Đừng phong phanh anh nhé
Sợ gió lùa … cay đôi mắt thẳm sâu
Đôi lần muốn nhắn nhủ anh vài câu
Đắn đo mãi
Có chi đâu để nói…

Mà trong em bóng hình anh vời vợi
Nên mỗi ngày gió nổi chợt lắng lo
Biết mai đây…
Còn thương nhớ như giờ…
Trời trở lạnh
Sợ người phong phanh lắm!

Đồng Ánh Liễu
#ĐAL

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago