Em viết cho mình độ tuổi bốn mươi
Khi cuộc sống trải qua nhiều ngã rẽ
Khi bao lần phải gồng lên mạnh mẽ
Đã biết thương mình và học cách bỏ buông.

Bốn mươi rồi chẳng vì ai để lệ tuôn
Quá khứ qua đi mĩm cười nhìn phía trước
So đo làm chi với hơn thua mất được
Bình thản lòng mặc kệ những tính toan

Bốn mươi rồi em điểm lại phấn son
Làn tóc rối buông lơi bờ vai nhỏ
Nụ cười duyên say lòng ai thuở đó
Vẫn mặn mà đằm thắm với thời gian

Bốn mươi rồi chẳng mộng ước cao sang
Chẳng viễn vông những điều trong cổ tích
Đủ kiên cường trước thị phi, hiềm khích
Thế thái, nhân tình nhẹ tựa áng phù vân

Bốn mươi rồi đôi lúc cũng bâng khuâng
Khi nhìn lại xuân thì qua vội vã
Bão tố, thăng trầm chông chênh vấp ngã
Mặn đắng, ngọt bùi nếm đủ vị bể dâu

Bốn mươi rồi hứa chẳng buồn nữa đâu…

#HuỳnhTrang

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago