Đông về rồi trời lạnh lắm không anh ?
Con nắng mỏng làm cong veo nỗi nhớ́
Cái lạnh đầu mùa sắt se từng hơi thở
Áng mây trời lơ lửng níu tình trôi.

Em lại mơ về miền ký ức xa xôi
Nhớ ngày ấy khi đôi mình hò hẹn
Thuở học trò, những ngượng ngùng bẽn lẽn
Anh thẹn thùng khi hé mở lời yêu.

Kỷ niệm ùa về thơ mộng biết bao nhiêu
Nhớ làm sao những chiều hoàng hôn xuống
Tay trong tay bước đi trong chiều muộn
Ai đã pha màu nhuộm tím cả trời mơ ?

Anh dạo đàn, em thi sĩ làm thơ
Mình dệt mộng bằng ước mơ cổ tích
Rồi ngày tháng chia phương trời vô định
Anh bây giờ phiêu dạt bến bờ xa.

Đời mưu sinh nên anh mãi bôn ba
Nơi xứ lạ đông lạnh về buốt giá
Dẫu chúng mình bây giờ chia đôi ngả
Nhưng trái tim này, hình bóng thuộc về nhau

Chiều hôm nay hoàng hôn vẫn tím màu
Thiếu vắng anh chẳng còn thơ mộng nữa
Giấc mơ xưa mình dệt còn dang dở
Đợi anh về viết tiếp bản tình thơ !

– Thanh Hoa –

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago