Đã có lúc lòng ta như sóng vậy
Muốn dịu dàng trong chiều muộn xô nghiêng
Dào dạt bến bờ… xoá đi một cái tên
Rồi mơn man bên mạn thuyền lặng gió

Đã có lúc ta mệt rồi… buông bỏ
Muốn hít hà hương đồng nội vào thu
Tai muốn nghe trong trẻo tiếng chim gù
Mùa trĩu hạt đang ủ hương cốm mới

Đã có lúc lòng xốn xang diệu vợi
Thương người đi mùa cũ vẫn chưa về
Vạt cải vàng mê mải cuối triền đê
Cứ để mặc cỏ may vương làn tóc

Đã có lúc muốn tựa vai người khóc
Muốn quên đi tất cả ưu phiền
Giấc ngon lành vòng tay ấy bình yên
Kệ ngoài kia trăm năm thành nốt nhạc…

Đời vô thường… và ai rồi cũng khác
Khác chính mình và khác với ngày xưa
Có nắng xanh ắt có những ngày mưa
Nên kệ nhé, ta vui đi mà sống…!

#PQ – Phương Quỳnh

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago