Ngày anh đến trao men tình dịu ngọt
Ngỡ cuộc đời rồi sẽ bớt chông gai
Nhưng định mệnh như đan cài đắng đót
Để nồng nàn chợt hời hợt tàn phai.

Tưởng quá khứ đã ngủ dài năm tháng
Cất thật sâu miền dĩ vãng vùi chôn
Nào hay biết… lội ngược dòng biển cạn
Miền xa xăm hoá viên đạn xuyên hồn

Lòng đau đớn còn gì hơn thế nữa
Vụn vỡ chiều tắt cánh cửa hoàng hôn
Chạng vạng tối cô đơn dồn thừa ứa
Nhớ làm chi rồi giàn giụa tủi hờn

Dẫu đã biết đời cỏn con mấy tí
Ấy vậy mà mãi bi luỵ đeo mang
Chẳng quên được chuyện lỡ làng thế nhỉ
Mỏi buồng tim … mắt nặng mí hai hàng!

Sao họ lại quên dễ dàng đến thế
Còn riêng mình mãi đẫm lệ … mình ơi!
Nay thôi nhé… mai quên lời ước thệ
Để trên môi luôn hé nở nụ cười!

#TAN- Trần Ánh Nguyệt

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago