Biển quê mình đẹp lắm phải không anh!
Nơi hàng dương xanh thì thầm câu chuyện kể
Bãi bờ thương người chân trời góc bể
Nên sóng mãi xô thuyền từ thuở gọi hồng hoang.

Em một mình đứng trước biển mênh mang
Gửi nỗi niềm theo ngàn con sóng vỗ
Bãi bờ thương đến cạn cùng hơi thở
Xa anh rồi nỗi nhớ cũng xanh xao.

Có những ngày biển tha thiết cuộn trào
Gửi tất cả khát khao vào ngọn sóng
Ghé môi hôn bãi cát dài nóng bỏng
Rồi thẫn thờ theo con sóng ra khơi.

Vết chân trần trên bờ cát chơi vơi
Từ khi ta mất nhau giữa một chiều biển lặng
Phố biển chong đèn bên ly cà phê đắng
Thương một người đâu thể gọi thành tên.

Biển chiều nay vẫn rất êm đềm
Nhưng em biết sóng lòng đang cuộn chảy
Nỗi nhớ anh biển giấu sâu dưới đáy
Bởi nghẹn ngào nên khát cháy lời yêu.

Biển nhớ anh nhuộm đỏ cả ráng chiều!

Phương Quỳnh
#PQ

admin

Leave a Comment

Recent Posts

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO

NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở BRNO Tôi đến Brno vào một ngày hè rất xấu, trên…

9 tháng ago

ANH ĐỪNG BẠC QUÁ ĐƯỢC KHÔNG ?

Em sợ ngày em dần hết yêu anh Cuộc tình ấy thành bức tranh dang…

11 tháng ago

CÓ HAI NGƯỜI

Có hai người từ xa lạ yêu nhau Ai cũng nghĩ ông trời trao duyên…

3 năm ago

CHỊ TÔI…

Chị thầm yêu người ấy Yêu tha thiết thật nhiều Và con tim khờ dại…

3 năm ago

HỌC SỐNG…

Học sống hạnh như ĐẤT Nhẫn nhịn và vị tha Ta làm được như thế…

3 năm ago

BUÔNG !!!

Nóng giận làm chi khiến bực mình Buồn phiền cau có chẳng còn xinh Buông…

3 năm ago